TRÔNG TRĂNG

TRÔNG TRĂNG

Ngày xưa, Trung thu đến với tôi như lời hẹn thầm thì của ánh trăng. Tôi vẫn nhớ như in mình bé bỏng như thế nào trong chiếc áo dài truyền thống rộng rinh mà mẹ bảo:" mua cho năm nay nhưng mẫy năm sau vẫn vừa", tay nắm chặt chiếc lồng đèn ông sao tự làm, lấp lánh như ngôi sao nhỏ trong đêm. Dọc con đường đê quen thuộc, tôi chạy băng băng đến phòng văn nghệ hợp tác xã, nơi những nụ cười và tiếng hát tuổi thơ hòa quyện dưới ánh trăng vàng.

Trung thu ngày ấy còn là những buổi chiều rộn ràng, tôi cùng đám bạn nhỏ quây quần làm lồng đèn. Tiếng cười giòn tan, sảng khoái vang vọng, và trên mỗi gương mặt thơ ngây là sự háo hức mong chờ, hạnh phúc giản đơn khi cầm trên tay thành phẩm lung linh của mình.

Thời gian trôi đi, Trung thu ngày xưa đã lùi vào dĩ vãng, nhưng những kỷ niệm ấm áp ấy vẫn như những ngôi sao nhỏ, lấp lánh mãi trong tâm hồn tôi. Mỗi lần nhìn thấy vầng trăng tròn vành, tôi lại thấy mình bé bỏng trở về những ngày thơ ấu vô lo, ngập tràn những niềm vui mộc mạc và hạnh phúc giản dị. Trung thu đến, không chỉ là dịp để ngắm trăng, phá cỗ, mà còn là lúc ta nhớ về những mảnh ghép quý giá của tuổi thơ, về một miền ký ức bình yên không thể nào quên

 

Video